Thứ Hai, 17 tháng 2, 2020

Cổ tích hoa hồng


" Có những thứ với người ta thật tầm thường đến mức chỉ cần lướt qua, nhưng những thứ thật bình thường ấy nhìn kỹ đôi khi rất đẹp và ngọt ngào ...ai cũng mơ ước đến"

Hai người trước đây không quen biết, một người về từ phương Nam, một người từ nơi Bắc. Bị coi là dở hơi, nhưng sau vẻ khốn khổ của cả 2 là những lốc xoáy cuộc đời , những phút im lặng cô đơn một mình gặm nhấm đắng cay trong góc tối nhơ nhớp bốc mùi. Và cả hai có một điểm chung là đều sợ sự " thông minh, lịch thiệp " đầy toan tính lừa lọc của loài người đang hớn hở ngoài kia. 
Người con trai phương Bắc với mùa đông dài buốt giá, còn người con gái từ phương Nam với những tiếng nhạc lả lơi đượm mùi rượu bia trong đêm say nhòe nhoẹt. Người con trai trước đây làm ăn đang lên thì bạn bè lừa lấy lòng tin mượn danh công ty làm trái pháp luật, anh đi tù oan 2 năm . Gia đình bạn bè quay lưng khi tay chắng nên chán chường bạc nhược. Gã vẫn kiếm được vài đồng từ lớp dạy TA cho trẻ con khu phố và chỉ có rượu làm bạn hàng đêm để vào được giấc mộng mị bình yên. 
 Còn người con gái trước đây cũng rất oách, trước đây thi đại học người con gái đỗ thủ khoa. Nhưng rồi vì xinh xắn nhất làng biết bao ong ve áp lực lên bố mẹ cô ở quê ông bà tính gả chồng sớm cho cô, cô biết được và quyết bỏ đi lập nghiệp nơi đô thành.
Cả hai đã ra sao thì nhìn họ có thể đoán ra, quần áo của người con trai bẩn thỉu cáu bẳn ngả màu, giày thì sờn rách bạc phếch. Còn chiếc áo màu hồng mà người con gái mặc cũng không thể gọi là màu hồng được nữa, phải gọi là màu xám thì đúng hơn. Nhưng mặt người con gái vẫn trắng, và trắng một cách thần kỳ, trên tay cầm 1 chai nước uống vời khi đói chăng. 
Hai người gặp nhau trong một buổi hoàng hôn, khi mà chuyến xe bus cuối ngày chậm chạp đến trong mưa nơi thị trấn nghèo ngơ ngác.Cả 2 người thoát được lên xe trong vòng tay mời chào bánh trái của mấy hàng mẹt ế đến mức bán hàng thì ít mà bán mặt cho sương gió vỉa hè còn nhiều hơn.Trong khoang xe chen chúc cả hai cùng nhìn thấy tờ 50000 Đồng nằm lấp ló dưới sàn. Ôi 50000 sẽ được 10 gói mỳ tôm cho những ngày sắp tới và cũng có thể là những kg gạo trắng sau những ngày ọc ạch khó ngủ vì đói. Oái ăm là cả hai đều nhìn thấy, đợi ông khách nhấc chân xuống bến, cả hai đều lao về phía tờ tiền......cuối cùng người chiến thắng rõ là người con trai. Gã lườm lườm nhìn cô gái trong khi tay thì nắm chặt lấy chiến lợi phẩm trong bàn tay. Mọi người trên xe cũng chỉ quay lại nhìn rồi lại ngoảnh đi như những vị quan toà  vô cảm. Cô gái ngay lập tức tỏ thái độ không quan tâm quay đi,  những cũng dễ dàng thấy vẻ theo tờ  tiếc nuối khi cô bặm môi thật chặt.Và cô cười và  nhìn tờ tiền như thể những phù phiếm cơ may của cuộc sống vẫn bỏ cô đi một cách phũ phàng đó thôi. 

Gã đàn ông cúi mặt cằm bạnh ra như đang suy nghĩ ghê lắm rồi bất chợt nằm lấy tay cô gái rồi nhét vội tờ tiền lại vào tay cô. Gã xuống xe ngày bến dừng tiếp theo....

Xe tới bến cuối ở rìa thành phố.Người con trai bỏ đi, không quay đầu lại nhìn. Lúc người con trai về đến căn nhà trọ của mình, loay hoay mở khóa nhân tiện đã vài cái lon chỏng chơ ở trước cửa xuống cái rảnh, quay đầu lại thì đã thấy người con gái. Cô ấy đã đi theo gã đến tận nơi này, và cô lại cười rồi cúi gằm mặt xuống mân mề bọc ni lông gói xôi có lẽ được cô mua bằng tờ 50 k. Cả hai không nói câu nào, trời không mưa..... nhưng họ vẫn đi về phía nhau. Người con gái từ đó ở cạnh người con trai. Tối, lúc ngủ, người con trai cảm thấy thật lạ ,lùng một cảm giác mà trước đây chưa hề có, người con gái nằm gối tay lên ngực người con trai, thiếp thiếp ngủ một giấc thật ngon lành, nhìn người con gái lúc ngủ mà gã không dám nhắm mắt cứ nhìn cô gái rồi lại nhìn vào bóng tối mỉm cười cho cái cuộc đời. Hai người cứ như vậy sống cùng nhau. Ban ngày chàng trai tập trung hơn cho những lớp học dạy chữ, và tiếng Anh cho bọn trẻ con xóm nghèo. Những bài hát ABC những bức tranh câu chuyện của anh trở nên sinh động hơn với lũ trẻ. Cô gái thì ở hẳn trong nhà dọn dẹp nấu lên những bữa cơm có lẽ không tiền bạc nào trên thế gian có thể sánh bằng. Hai món giản đơn nhưng lúc nào cũng nóng cũng vừa miệng và những cái gắp nhường cho nhau. Cuộc sống cứ ngày ngày trôi qua như thế. Mỗi sáng đi làm, chành trai đều nhìn cuộc sống với con mắt tích cực hơn và mong ước lo được cho người yêu mình với những thứ tốt và đẹo đẽ hơn.Một ngày không hiểu người con trai để dành bao lâu, mua cho người con gái một chiếc điện thoại cũ đã sờn cạnh nhưng đầy đủ chức năng để nàng ở nhà có thể đọc tin, gọi điện và đặc biệt nghe những khúc nhạc buồn ngày đông những bản nhạc như chính tâm hồn người con gái. Người con gái nhìn người con trai cười mà mi mặt ướt ướt hớn. êĐm đó người con gái cảm nhận được vòng tay bao bọc mặc cho giông tố hay những đọc ác của con người bên ngoài căn phòng trọ đơn sơ này. Rồi cười rồi lại ra nước mắt, người con gái bắt đầu khóc, ôm người con trai và khóc. Người con trai đứng yên, trên mặt vẫn lạnh lùng như chính lớp bụi đời bám dính lên khuôn mặt, anh ôm nàng siết lấy nàng như sợ biến mất rồi đêm tối nhường chỗ cho cả hai. Sáng hôm sau người con gái bị bệnh, từ trước đến nay người con gái chưa bao giờ bị, nhưng bây giờ đã bị bệnh, và bị bệnh nặng.

Ban ngày người con gái ko thể ra chợ mua đồ ăn nhưng vẫn gượng dọn dẹp và nấu đợi chàng trai về, nàng vẫn dành tặng người yêu mình những nụ cười như đoá hoa sớm. Người con trai cặm cụi đi nhiều hơn, anh dạy học và xe ôm rồi xe ôm cung khó anh nhận mấy chân bốc vác phụ hồ. Buổi trưa lấy được tiền công, người con trai cầm về túi táo khoáng và 1 túi thuốc tây. Chàng đi thật nhanh giữa con phố đông đúcm một vài cái xe lao thẳng vào người chang trai kèm theo những câu chửi bực bội thường thấy của loài người. Quyệt lấy giọt mồ hôi, chàng lao vào căn phòng yêu thường . Người con gái nhắm mắt, không nhìn người con trai cười như trước đây. Người con trai lay nàng nhưng cũng chỉ nhận được cái gật yêu đuối từ khuôn mặt xinh đẹp kia. Chàng trai vội vàng cuống cuồng vò đầu bứt tai, đưa vào miệng nàng những miếng nước khó khắn. Toàn thân nàng nóng rực bắt đầu hôn mê, chàng vội vàng bế nàng lên rồi lại đặt nàng xuống đắp khăn lên chán nàng. Khuôn mặt gã lem nhem đầy bụi bặm và đất cát bây giờ biểu lộ sự hoang mang yếu đuối, gã quyệt nước mắt chạy ra ngoài ngõ gã chợt thấy người một người, hai người có lẽ đàn ông và cả đàn bà gã vội lắp bắp : Cô chú ơi cứu vợ cháy với, gã nói với những dòng nước mắt chảy tuôn. Người đàn ông đứng tuối đang vội vàng đi về phía taxi ra khỏi cái xóm trợ ngheò này liền gạt người con trai ra, và chửi "Cút đi! Mình cũng thật là đen đủi, ra đường không để ý". Người con trai ngã chúi xuống đất những lại vụt dậy đi lao ra đường cầu xin một chiếc xe để đưa cố gái vào bệnh việnKhông được, chàng lại nghĩ do người ta không tin, cuống cường chàng chạy về căn phòng trọ bế người con gái trên đôi tay, bước chân loạn nhịp vào giữa dòng xe đang bấm còi inh ỏi. Không một ai chú ý đến hai người, họ chỉ ném những ánh mắt tò mò xoi mói rồi ngoảnh mặt đi tiếp. Cô gái dường như chỉ còn thở yếu đuối nhưng vẫn cố níu lấy bờ vai gầy gò của người yêu. Cô yếu lắm rồi. Người con trai bỗng đặt cô xuống bên đường rồi lao vào một chiếc xe đen bóng lao đến. Không phanh kịp, chiếc xe đâm thẳng vảo cái gã thần kinh tai bay vạ gió kia. Máu và âm thanh va chạm hoa vào nhau như một bức tranh thu nhỏ của chính cuộc đời những con người lao động trong cái xã hội này. Chàng trai cố gượng dậy nắm lấy tay người tai xế đang vội vã chụp ảnh và gọi điện thoại cấp cứu: Tôi tự lao vào xe anh ta, anh ta không sai đâu mọi người. .......Anh ơi, em xin anh em chết cũng được, anh cứu lấy vợ em, nếu kịp vợ em sẽ còn qua khỏi em xin anh.....Xe cứu hộ đến, cả hai đều được đem lên xe.. Người con trai thì không qua được vì mất máu nhiều quá, lúc chết anh ta lại cô độc trong cái bênh viện một ngày bao nhieu ca cấp cứu này, người thân duy nhất của anh, cô gái vẫn còn đang hôn mê không thể ở canhj, tay anh vẫn nắm lại nơi gấu áo sau này mở ra thì còn có hơn một triệu nhàu nát được anh gấp đôi vuốt phẳng cất sâu trong túi. Cô gái được xét nghiệm bị thận, cần điều trị rất tốn tiền để có thể bình phục, cô xin ra về, được trả lại số tiền của chàng trai, cô đi xe ôm về căn phòng trọ .....cô một mình mân mê gói xôi và bịch cam đã hỏng.Về sau người ta thấy cô đang làm dọn dẹp và phục vụ cho một trường trẻ con bị bỏ rơi gần đó. Hàng đêm cô vẫn không ngăn được những dòng nước mắt khi nhớ về chàng trai. Có điều, ban ngày cô sẽ cười với những đứa bé và nếu có ai hỏi tình yêu có thật không ? cô xe lại chỉ vào những góc nhỏ trong khu vườn nghèo nàn được làm tạm bợ, có những bông hoa thật đẹp, đẹp như tình yêu con người, có thể tàn phai nhưng lại sẽ có bông hoa khác nở ra, và khu vườn sẽ luôn có hoa.

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2019

Tôi cho rằng tôi thích câu chuyện của bạn: " Thành Phố Người Sống by ThanhLongNguyen781 trên Wattpad https://my.w.tt/YqcuvpRbHV

Thứ Hai, 12 tháng 1, 2015

Nạn đói năm 45 trong ký ức người còn sống


IMG-5901-9322-1420799025.jpg
Ông Tô Minh Thuyết kể rằng: "Bố tôi mất vào tháng tư năm đói. Mỗi lần làm giỗ cho ông cụ, nhìn đàn con cháu quây quần, mâm cơm đầy đủ là lại chứa chan nước mắt". Ảnh: Hoàng Phương.

Ông Tô Minh Thuyết (80 tuổi, người Tây Lương, Tiền Hải, Thái Bình) bị bệnh teo não. Rất nhiều chuyện đã quên nhưng ký ức về nạn đói mỗi lần nhắc đến ông lại rùng mình, buông 
câu "chuyện xưa rồi nhưng cứ nhớ đến là lại tủi thân". Nạn đói ập về Thái Bình vào tháng 10/1944. Mẹ ông đi thăm đồng về khóc lóc nói với chị cả: "Khéo cả làng chết đói mất thôi con ơi".
5-3340-1420799025.jpg
Cụ Trình Thị Chự (102 tuổi) là người duy nhất trong gia đình 9 người sống sót qua nạn đói năm 1945 ở làng Thủ Phú, xã Quảng Đại, (Quảng Xương, Thanh Hóa) . Ảnh: Lê Hoàng.
IMG-5923-4686-1420799025.jpg
Vợ chồng ông Nguyễn Văn Ngô (102 tuổi) và bà Nguyễn Thị Sót (87 tuổi) là những người sống sót qua nạn đói ở làng Trung Tiến, xã Tây Lương (Tiền Hải, Thái Bình). Ảnh: Hoàng Phương.
Lúa trên cánh đồng thôn Thượng và các thôn khác trắng như cánh cò, không tìm thấy hạt mẩy. "Không ai biết lúa bị bệnh gì, dân chỉ kháo nhau là do trời làm. Không có thóc nộp tô, dân kéo đến nhà giàu để vay nhưng họ không cho, để dành thóc bán cho Nhật. Mẹ tôi phải đội thúng bát đĩa cổ ra nhà địa chủ Lý Sách đổi vài cân thóc. Sau nhà giàu không mua nữa, bà đội thúng đi về giữa trời mưa mấy lượt mà không có gì cho 6 chị em tôi ăn", ông Thuyết kể.
Người ta ăn tất cả những gì có thể. Cậu bé Thuyết mới 10 tuổi vẫn nhớ cảnh dân làng đổ ra cánh đồng nhổ rau dền, rau sam, lá bắp cải già, thứ gì ăn được là nhặt về hết. Rồi người ta giết cả chó mèo vì không nuôi nổi. Có nhà trong làng bán rẻ trâu không ai mua, phải mổ thịt ăn dần, vừa ăn vừa khóc.
"Ăn hết rau cỏ, vật nuôi trong nhà, cả làng lùng chuột đồng làm thịt, nướng vội nướng vàng rồi tranh nhau xé ăn. Họ vật vờ ở bờ bụi đào củ dong, ráy, củ chuối, băm ra cho vào nồi đất, đun sôi bốc ăn ngon lành. Nhà nào có cây chuối, đu đủ thì đêm canh như canh miếu thờ vì sợ bị trộm. Trong làng, có đám đánh nhau mẻ đầu vì tranh giành củ chuối. Khi củ chuối hết là bắt đầu có người chết", ông Thuyết kể.
Vì đói, ở Tồn Thành (Giao Thủy, Nam Định), người ta cắt cỏ vực đốt lấy hạt, giã vỏ lấy nhân nấu cháo ăn. Được ít ngày, cỏ vực không còn một ngọn, dân đào khoai ngứa, thứ chỉ dành cho lợn. "Ăn xong ngứa như rách cả cổ, nhưng không ăn thì chết. Ngẫm lại, con người khi đó còn không được như con lợn, con gà bây giờ", ông Vũ Viết Bật (82 tuổi) nhớ lại.
Dải đất bắc miền Trung ít ruộng, dân cư chỉ sản xuất một vụ lúa, sống chủ yếu bằng hoa màu và đánh bắt cá. Thôn Thủ Phú thuộc làng Phú Xá xưa (nay là xã Quảng Đại, Quảng Xương, Thanh Hóa) từ xưa chỉ có làm nghề đánh bắt cá biển, đổi nông sản với các vùng khác. Tết Ất Dậu là thời điểm mở màn cho những cái chết trong thôn. Trong trí nhớ của ông Nguyễn Xuân Tài thì bà Sến, người xóm trên là nạn nhân đầu tiên. "Bà này chết rục bên gốc chuối sau nhà, thân hình khô quắp chỉ còn lại nắm xương. Những tháng sau đó, người dân Thủ Phú chết như ngả rạ. Trong làng ngoài ngõ, bên gốc đa, sân đình, bờ đồng, xó chợ... đâu cũng thấy thây ma nằm ngổn ngang", cụ ông 92 tuổi cho hay.
Người bị choáng đâm đầu xuống sông, người nằm bên bờ ruộng khi miệng còn ngậm cỏ, người chết trong nhà không ai biết. Ban đầu, dân làng bó chiếu, chăn đem chôn. Về sau những tấm mành lưới, cánh buồm để ra khơi trở thành "quan tài" tạm, xác chết được kéo ra bãi tha ma phía bờ biển. Nghĩa địa Cồn Mả Quán chi chít nấm mồ lấp vội. 
Thôn Thủ Phú có khoảng 40 hộ chết gần hết cả nhà, như nhà ông Minh Hinh, hai vợ chồng với 7 con trai đều ra đi. Gia đình ông Biện Bang, Bút Lợi, Sệnh Cày... cũng vậy. Thôn này trở thành nơi có nhiều người chết đói nhất xứ Thanh. "Một buổi chiều, có người ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc, chạy sang thì cả 7-8 người nhà ông Minh Hinh nằm chết co mỗi người một xó, chuột bọ, côn trùng bò lổn nhổn. Dân làng phải kéo sập mái nhà châm lửa đốt rồi lấp đất vùi xác tại chỗ", cụ Tài kể lại.
Người già nhất thôn Thủ Phú từng chứng kiến nạn đói Ất Dậu là cụ Trình Thị Chự (102 tuổi). Gia đình cụ Chự có 9 người thì mất 8 (gồm cha mẹ và 6 người con, 3 gái, 3 trai). "Trong ba ngày, tôi phải chứng kiến 8 người thân qua đời. Tự tay tôi lần lượt kéo xác cha mẹ và những người anh em ra đồng. Không có cuốc thuổng, tôi dùng tay bới đất. Ướm chừng như đã lút thân người, tôi chôn vội họ rồi lại tất tả chạy về lê xác người khác", cụ Chự rưng rưng.
Sống gần trọn kiếp người, cái chết vì đói của những người thân luôn ám ảnh cụ bà Nguyễn Thị Sót (87 tuổi, người xã Tây Lương, Tiền Hải, Thái Bình). "Nhà tôi có 8 người thì 5 người chết. Vợ chồng anh cả chết còng queo ở xó nhà, đứa cháu lớn đói quá nằm vạ vật ở góc bếp. Tôi lay nó tỉnh dậy, nhích mi mắt không thấy gì ăn rồi lại nhắm mắt, từ sáng đến trưa thì chết. Bố tôi chết ở dưới thuyền nhiều ngày, khi phát hiện ra thì đã đầy ruồi bọ, anh trai thứ chết ở đâu không tìm thấy xác", bà Sót kể, nước mắt chực trào ra.
"Năm ấy tôi mới 17 tuổi, đương thanh xuân, thế mà chỉ còn da bọc xương. Nhiều người đói rạc cả thân xác, không phân biệt nổi đàn bà hay đàn ông. Người ta cướp cả manh quần áo vá chằng vá đụp trên thi thể người đàn bà có chửa sắp sinh để đổi lấy miếng bánh đúc ăn", bà cụ kể tiếp.
Dân gian có câu "Thái Bình chết bảy còn ba" để hình dung về thảm cảnh của quê lúa năm 1945. Xóm Trại của xã Tây Lương gần như bị xóa sổ, 130 nhân khẩu thì có 103 người chết. Gia đình ông Tô Nuôi có 4 người, mình ông được cứu sống vì đi làm con nuôi. Cả dòng họ ông 35 người thì chết đói 31. Nhà cụ Hoàng Phác có bốn thế hệ sống với nhau 31 người thì chết đói 26 người, 2 người đến nay không biết tung tích.
Nhà khá giả cũng không thoát nổi. Ở thôn Hiên, xã Tây Lương, người dân còn kể lại câu chuyện gia đình ông Nguyễn Văn Tư chết đói đặc biệt. Khi nhiều người mang đồ thờ, bát đĩa quý trong nhà đi bán giá rẻ, ông đem thóc đổi lấy đồ, sau hết thóc xoay không kịp rồi cũng chết. Hay gia đình ông Nguyễn Văn Lý làm tuần đinh, nhà có 2 trâu, 3 mẫu ruộng, 16 nhân khẩu thì chết mất 15 bởi mua sắm đồ đạc nhiều, không có dự phòng.
Trong trí nhớ của bà Sót khi đó, khắp làng xã người chết đói nằm co, người sống thì lê lết kiếm miếng ăn. Người không đi nổi thì ngồi vật vờ nhìn nhau. Không khí tĩnh lặng đến dị thường, không ánh lửa, không tiếng chó sủa mèo kêu, chỉ có tiếng chuột gù. Những con chuột vì ăn thịt người chết mà to béo bằng cả bắp chân. Người đói nhìn thấy không còn sức mà bắt ăn.
Tạm qua cơn đói, khi có lúa mới, nhiều người lại chết vì một bữa no"Khi được mùa, họ ăn như chưa từng được ăn. Thế rồi nhiều người lăn ra chết với tấm bụng căng tròn", cụ Nguyễn Xuân Trang (97 tuổi, thôn Thủ Phú) cho hay, có đến vài chục người trong làng chết vì một bữa no.
"Giữa trưa hè nắng oi ả. Người làng bất thần nghe tiếng khóc ré bên nhà lão Thử. Bà con chạy tới thì lão đang đánh trần nằm giãy đành đạch giữa sân với cái bụng căng lè, bên cạnh là rổ khoai lang mới luộc chưa kịp chín hết", cụ Trang thở dài.
70 năm qua, xã Tây Lương khi xưa chết đói 2/3 thì nay đã thành một vùng giàu có, thanh bình bên sông Trà Lý. Gia đình bà Sót con cháu đuề huề. Sống qua cơn tăm tối của đất trời, bà được dân làng Trung Tiến gọi là người "sống dai nhất làng" vì không ăn gì nhiều ngày mà vẫn sống.
Còn ông Thuyết đã chẳng thể nhớ nổi hương vị củ chuối, cháo cám năm xưa, nhưng mỗi độ tháng tư về, nhìn con cháu quây quần bên mâm cơm đủ đầy ngày giỗ là lại khóc. "Trải qua năm ấy, gia đình nào cũng sứt mẻ, chẳng nhà nào còn vẹn nguyên", ông nói.

Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015

Trò đời - La Nguyễn Quốc Vinh ( truyện hay nên không cần hình minh họa )

Viết truyện này mà tay tôi cứ run rẩy. Truyện tàn nhẫn đến đáng sợ, tôi vừa viết vừa loay hoay tìm lối thoát cho các nhân vật của mình. Nhưng dường như, cuối cùng tôi đã thất bại… 



Chiều… 
Gió thổi xàn xạc vào những tán cây, mây đen kéo vần vũ, trời sắp chuyển mưa, tối sầm… 


Rồi trời cũng mưa thật, mưa bôi lem luốc con đường nhựa còn đang thi công dang dở. Tiếng mưa lào rào trên mái nhà đánh thức bà Hạnh giữa cơn mê trái buổi. Nền nhà lênh láng nước, bà Hạnh xắn ống quần rồi chạy ra đóng vội cánh cửa sổ. Theo thói quen, bà nhìn xuống lòng đường, phát hiện một dáng người gầy gầy lấp ló trước cổng, bà không khỏi thắc mắc. 


Mở cửa, nỗi ngạc nhiên xem lẫn hồi hộp khi trước mặt bà là một cô bé chừng mười hai tuổi, da đen nhẻm, đầu tóc rối bù, ướt sũng vì trời mưa, trên tay cô bé là một bó hồng nhung, cô bé trao bó hoa cho bà Hạnh một cách lễ phép rồi nói: 
- Có một chú kia nhờ con mang hoa đến cho dì. 
Ngắm đoá hoa đỏ thắm trên tay, bà Hạnh quay sang cô bé hỏi: 
- Chú đó dáng dấp ra sao, con có thể tả cho dì biết được không? 
Cô bé nhíu mày: 
- Dạ con không để ý, chú đưa cho con bó hoa và dặn con mang đến đây cho dì, rồi chú cho con ít tiền. 
Bà Hạnh xoa nhẹ mái tóc bẹp xẹp của cô bé, mỉm cười đồng cảm, bà nói: 
- Con có lạnh không? Vào nhà dì ngồi chơi một chút, đợi hết mưa rồi về. 
Cô bé thoáng chút ngại ngùng, lắc lắc đầu trong khi hai hàm răng sau đôi môi tím nhạt đánh vào nhau lập cập: 
- Dạ không! 
- Thôi vô đây, môi tái ngắt hết rồi kìa. Dì không ăn thịt con đâu mà sợ. 
Vừa nói bà Hạnh vừa kéo tay cô bé vào trong nhà. 
- Coi kìa, tội nghiệp chưa! Ướt hết rồi. Con cầm cái khăn và bộ quần áo này vào trong mà thay. Để vậy sẽ bị cảm lạnh đó. 
Nhận chiếc khăn và bộ quần áo từ tay bà Hạnh, cô bé lẳng lặng vào trong. Lát sau bước ra, bà Hạnh không khỏi bật cười khi thấy cô bé nhỏ thó trong bộ quần áo quá rộng, kéo cô bé lại gần, bà nói: 
- Nhìn con mặc áo của dì thật ngộ, nhưng như thế mới không bệnh được. Nhà con ở đâu? 
Cô bé lắc đầu, cúi gằm mặt: 
- Con không có nhà. 
Bà chau mày, lại một số phận đáng thương nữa đây sao? 
- Vậy con ở với ai? Ba mẹ con đâu? 
Cô bé lại lắc đầu, lần này cô bé hướng ánh nhìn về phía bà, gương mặt buồn thiu: 
- Ba mẹ con bỏ nhau, bỏ con rồi, ba con có vợ khác, người ta nói vợ khác của ba con là gái bia ôm. Gái bia ôm là ai vậy dì? 
Bà Hạnh nghe đến đây, sượng sùng, hai tay bà không còn nắm tay cô bé nữa, bà quay mặt đi nơi khác, cố giấu vẻ ái ngại. “Gái bia ôm là ai vậy dì?” Câu hỏi đó mỏng te yếu ớt, nhưng sao giống như quả tạ ngàn cân chì nặng con tim bà, vì một lẽ, bà cũng là gái bia ôm, cũng trải qua biết bao cuộc tình dễ dãi mà đích đến là khoái lạc, là tiền bạc, là phá hoại gia đình người khác… 
Chuông điện thoại reo lên, nghe tiếng chuông bà Hạnh như được giải thoát, bà đứng dậy chạy vội vào trong, không quên quay lại dặn dò: 
- Con ngồi đây chơi đợi dì nghe điện thoại một lát. Con xem TV không? Để dì bật TV cho con xem nghen. 
Thời gian trôi qua không biết là bao lâu, cuộc điện thoại cứ kéo dài, trong gian nhà nhỏ, chỉ còn văng vẳng tiếng cười khanh khách của bà Hạnh, tiếng nhạc xập xình trên TV. Trời đã tạnh mưa từ lâu, bà Hạnh cúp máy, sau đó sắp xếp đĩa trái cây mang lên gian nhà trước cho cô bé tội nghiệp, nhưng, gian nhà trống lõng, cửa mở toang, cô bé đã bỏ đi từ lúc nào. Bà Hạnh thở dài, tiếng nhạc trên TV làm bà khó chịu, với tay vặn nhỏ volume, bà ngồi xuống ghế, ngửa đầu ra sau, miên man trong lòng nhiều nghĩ ngợi… “ Cô bé này sao mà giống mình mấy mươi năm về trước…” Rồi bà nhắm nghiềng mắt, thả trôi mình vào những thời gian cũ… 
* * * 
Cái xóm nhỏ xác xơ nghèo nàn, hễ mùa nóng là nóng cháy thịt cháy da, mùa mưa là nước tràn lênh láng vào nhà. Cái xóm nhỏ siết chặt biết bao con người trong cái nghèo nàn túng quẩn. Và, giữa cái xóm nhỏ ấy, có cô bé Hạnh chới với không biết bấu víu vào đâu khi bị cha mẹ bỏ rơi, lúc đó Hạnh vừa lên mười tuổi. 
Giữa cảnh côi cút bơ vơ, Hạnh như người sắp chết chìm vớ được cái phao khi hay tin có một người họ hàng xa muốn nhận nuôi. Người mệnh danh là “họ hàng xa” đó được Hạnh gọi là cô Tuyết, chủ một quán bia phục vụ khách ăn chơi. Như một lẽ thường tình, sống với cô Tuyết, Hạnh phải “tiếp cô Tuyết phục vụ buôn bán để có đồng vô đồng ra” - theo lời cô Tuyết dặn. Mới mười tuổi, Hạnh phải hầu bàn cho những gã đàn ông. Lớn hơn một chút, khi cơ thể đã mơn mởn, Hạnh được cô Tuyết dạy phải biết cách ăn mặc để khoe nữ tính, Hạnh bắt đầu làm quen với những chiếc áo hở lưng, hở vai, hở ngực, những chiếc quần ngắn củn cởn bó sát chưa được nửa bắp đùi. Mười sáu tuổi, mắc một cái bẫy tinh vi của cô Tuyết, Hạnh đã mất trinh, để rồi “chập chững” những bước đầu vào nghề làm điếm. Cái tên Candy Hạnh cũng từ đó nổi như cồn trong giới ăn chơi. 
* * * 
Bó hồng nhung trước mắt nhoèn nhoẹt đi, bà Hạnh nghe cay cay nơi sống mũi, đứa bé gái nghèo nàn ướt lết thết như con mèo hoang kia thoáng qua một chốc trong cuộc đời bà, để lại cho bà đoá hồng nhung và những hoài niệm, những cắn rứt khôn nguôi…Nhìn cô bé, bà như thấy được chính bà ngày nào, tinh khôi, hồn nhiên , trong sáng, rồi bà chợt quặng lòng khi nhớ đến giọt máu của mình không biết bây giờ phương trời nào lưu lạc. 
“Con trai ơi, bây giờ chắc con đã trưởng thành rồi!” 
Bà chợt nhớ đến đứa con trai mà vì một phút nông cạn bà đã nhẫn tâm dứt bỏ, hai mươi năm rồi còn gì. 
* * * 
Tối… 
Bà Hạnh đứng trước gương, mặt bà thoáng buồn khi thấy mình trong gương héo hon tiều tuỵ. Gương mặt đã trét hai ba lớp phấn dày nhưng vẫn lộ những nếp nhăn, hai bắp tay thịt đã đổ chảy không còn săn chắc nữa. Nhìn đồng hồ đã bảy giờ, tới giờ hẹn, bà vội lấy thỏi son thoa nhẹ lên môi, xịt một làn nước hoa lên cổ, đóng cửa phòng, bà dắt xe ra khỏi nhà, hoà lẫn trong lòng người qua lại. 
Dừng bước trước căn phòng số 302 của khách sạn, bà Hạnh dùng tay ốp gọn lại mái tóc trước khi mở cửa. Cuộc điện thoại lúc chiều đã đưa bà đến đây, bà Hạnh vẫn nhớ rõ giọng nói sang sảng của người đàn bà môi giới bên đầu dây bên kia: “Yên tâm đi cưng! Em nhỏ thất tình, chán chê gái trẻ. Không có làm khó em đâu!”. Bà Hạnh nhếch môi cười rồi bấm chuông nhưng không nghe động tĩnh gì. 
Mở cửa 
Trước mặt bà, chiếc giường nệm phủ drap trắng xoá, có vẻ như trong phòng hoàn toàn không có ai. Bà đóng cửa thầm nghĩ chắc khách chưa đến, ngồi xuống giường, bà tranh thủ lấy ra hộp phấn chỉnh trang lại diện mạo. Thình lình, một vòng tay cứng cáp siết lấy bà một cách thô bạo(!) Bà hoảng hồn quay lại, đó là một gã thanh niên, gương mặt đỏ gay, hơi thở còn nồng mùi rượu, bà cười thầm: “Àh, chắc lại là cậu ấm thất tình nên ăn nhậu chơi bời cho quên đời đây mà.” Bà nhẹ nhàng vòng tay xuống định nới lỏng tay người thanh niên ra, nhưng càng lúc hai cánh tay càng siết chặt lấy bà, bà như bị siết đến ngộp thở trong một cái gọng kiềm. Đang bối rối hoảng sợ không biết phải làm gì, người thanh niên đã quật mạnh bà xuống, dùng hai tay xé toạc quần áo bà, gương mặt gã lúc này trông như con mãnh thú, hai mắt long lên đỏ ngầu, hơi thở hồng hộc ngấu nghiếng từng phần da thịt bà. Không vùng vẫy được, bà Hạnh nhắm nghiềng mắt chịu đựng sự dày vò, thỉnh thoảng bà lại rướn người lên khi thịt da bị cắn xé bằng răng. Chưa bao giờ bà Hạnh rơi vào trường hợp này, bà đâm ra lo sợ. Nhưng thật lạ, gã thanh niên to khoẻ kia cứ hết thô bạo rồi lại mơn trớn vuốt ve, hết mơn trớn vuốt ve rồi lại thô bạo…Khúc dạo đầu như thế là quá lâu, hình như gã đang mong đợi một điều gì đó. Gần nửa giờ đồng hồ trôi qua, gã thanh niên thở một hơi dài, bất lực buông thân thể nhàu nát đầy vết cắn của người đàn bà ra, gã đứng dậy, có vẻ thất vọng, mở ví lấy ra một xấp tiền rồi quăng lên người bà Hạnh. Chắc chắn đây là một gã thanh niên mắc chứng bệnh bất lực_ Bà Hạnh nghĩ vậy. Gã im lặng mặc quần áo vào rồi đẩy cửa bước ra. 
Bà Hạnh nằm đó, xơ xác, thẩn thờ. Nhìn dáng người thanh niên như một kẻ chiến bại yếm thế bước đi, bà bật khóc, bà như cảm thấy đau, một nỗi đau lạ lẫm, đau hơn cả những vết cắn hằn sâu trên da thịt đang rướm máu! 
* * * 
Trời gần sáng mà bà Hạnh cứ trằn trọc mãi không ngủ được. Cứ y như rằng hễ bà vừa nhắm mắt là cảnh tượng hãi hùng trong phòng khách sạn lại hiện ra: Gã thanh niên với thân thể cường tráng không một mảnh vải, đôi tay săn chắc như hai gọng kiềm cố bấu chặt lấy thân thể bà, hàm răng nhe ra như nanh sói cắn ngấu nghiếng vào cổ, vào ngực, vào cửa mình…tất cả hiện ra, rõ mồn một. Bà Hạnh lại một lần nữa nhói đau, những vết cắn kia như không phải chỉ cắn vào da thịt, mà còn đang nghiềng nát tâm can bà. Có một điều gì đó xáo trộn trong lòng kể từ lúc bà gặp người thanh niên bất lực nọ, bà đang cố lý giải cho cái cảm giác này, nhưng càng tìm cách lý giải, bà Hạnh càng bế tắc. Quá bối rối, bà nhấc máy điện thoại lên, nhưng rồi bà khựng lại đắn đo: “Sẽ gọi cho ai? Một khi cái tên Candy Hạnh này đã nhạt nhoà thì còn ai sẵn lòng nghe mình tâm sự nữa? Vả lại vào giờ này mấy ai còn thức?” Bà gác máy. 
Một cơn gió mạnh thổi tốc vào cửa sổ làm đoá hồng nhung trên bàn rơi xuống đất, để lộ ra một tấm danh thiếp nhỏ, bà Hạnh như sực nhớ điều gì đó, nhặt tấm danh thiếp lên, bà lẩm nhẩm dòng số điện thoại li ti, rồi bà đánh liều bấm số… 
Đầu dây bên kia, những hồi chuông đổ thật lâu nhưng không ai bắt máy. Bà lại thở dài, trằn trọc suốt đêm, chưa bao giờ bà thấy thấm thía ý nghĩa hai chữ cô đơn như lúc này. Cô đơn là khi người ta chẳng tìm thấy được những san sẻ từ đồng loại. Tự nhiên bà nhớ đến con trai da diết, bà ước chi ngày đó đừng nông nỗi thì giờ đây đã không phải cô đơn… 
* * * 
Năm đó Hạnh vừa tròn hai mươi tuổi, đã biết yêu. 
Người đàn ông đầu tiên Hạnh yêu say đắm là Hoàng - nhạc công của một ban nhạc nhẹ ở Sài Gòn. Cô đến với Hoàng không phải vì tiền, chỉ đơn giản cô nghĩ rằng đó là người đàn ông có thể mang đến hạnh phúc cho mình. 
Hoàng năm đó ba mươi tuổi, lớn hơn Hạnh cả một thập niên, nên trong mắt Hạnh, Hoàng luôn là một người vĩ đại. Yêu nhau được một năm, Hạnh có thai với Hoàng, cái bào thai là hậu quả của sự hớ hênh khi Hạnh tính toán sai chu kỳ kinh nguyệt. 
Nghe tin Hạnh có thai, Hoàng khuyên Hạnh nên phá bỏ với đủ mọi lý do, nào là chưa đủ khả năng nuôi con, nào là chưa đủ tiền làm đám cưới, nào là sợ Hạnh mang tiếng khi chưa chồng mà chửa, và hàng trăm hàng ngàn cái nào là khác nữa… Hạnh vẫn quyết tâm giữ cái bào thai. Rồi chuyện gì đến cũng đến, Hoàng bỏ Hạnh ra đi, Hạnh suy sụp hoàn toàn khi nghe Hoàng nói ra lý do mà anh cho là chính đáng nhất: “Vì cô là đỉ. Tôi làm sao biết được cái thai đó là của tôi hay của thằng nào khác?!” 
Quá đau khổ, Hạnh sinh non. Ngày Hạnh sinh, cô cứ mê sản gọi tên Hoàng, nhưng Hoàng đâu không thấy, chỉ thấy có cô một mình vượt cạn. 
Từ yêu chuyển thành căm hận, cô hận Hoàng vì đã phản bội bỏ rơi cô không thương tiếc, rồi cô hận luôn cả cái thai nhi mềm oặt đỏ hỏn kia, chính vì nó mà Hoàng bỏ cô, Hạnh như điên loạn, sức khoẻ suy giảm trầm trọng. Rồi những suy nghĩ nông nỗi, mù quáng đã khiến cô quyết định sai lầm, cô đã mang đứa con trai chưa đầy một tuổi cho một cặp vợ chồng hiếm muộn để đổi lấy một khoảng tiền. Cứ nghĩ như thế sẽ hả được nỗi căm hận trong lòng, nào ngờ xa con Hạnh mới biết, cô thèm được nghe tiếng oe oe khóc của con, thèm được ngửi mùi nước tiểu khai ngấy của con, thèm cái cảm giác hạnh phúc mỗi khi cho con bú, cái thiên chức làm mẹ mới vĩ đại diệu kỳ làm sao! Thế mà cô nỡ dứt bỏ cả một tình mẫu tử. Nỗi đau càng lúc càng sâu, nhất là mỗi khi bầu vú căng tức nhức nhối vì sữa, Hạnh vắt kiệt và khổ đau nhìn từng giọt trắng rỉ ra vô nghĩa. 
Quyết định xin lại con, Hạnh tìm đến nhà của đôi vợ chồng đó, nhưng khi đến nơi, Hạnh mới biết họ đã lên máy bay sang Mỹ định cư. Hạnh trở về, trong lòng không còn một tia hy vọng sống. 
* * * 
Người đàn ông bí ẩn gọi đến bà vào sáng hôm sau vì thấy có cuộc gọi nhỡ. Đúng như bà dự đoán, bó hồng nhung chẳng qua chỉ là một cách để bày tỏ tình cảm. Ông ta nói đã biết bà từ trước, nhưng ngại ngùng nên không dám tiếp cận. Bà Hạnh cười thầm, nghĩ trên đời sao còn có người như thế, đứng tuổi rồi mà cứ làm như thanh niên mới lớn. Bày đặt ngại ngùng e ấp làm gì, trái tim bà đã chai sạn từ lâu. 
Hai người gặp nhau trong một quán café. Nhìn người đàn ông Việt kiều ở độ tuổi trung niên phốp pháp bảnh bao, bà không thể ngờ đó là một người nhút nhát trong chuyện tình cảm (như ông đã nói). Ông không nói nhiều, chỉ lắng nghe và nhìn ngắm bà thật lâu, ông nói bà có đôi mắt rất giống vợ cũ, người vợ đã mất sau một vụ tai nạn xe hơi trên đường cao tốc. Ông trở về nước cũng là để quên đi chuyện thảm khốc đó, và rồi lại gặp bà.. Bà đã quen với những lời ví von kiểu như thế, nhưng nhìn đôi mắt đượm buồn của ông, bà biết ông không nói dối. Bà cười: “Còn em thì thấy đôi mắt anh rất quen.” 
Từ lúc gặp ông Từ, bà Hạnh bớt trống vắng. Bà hạn chế lại những cuộc rượu chè thâu đêm ở các quán bar, bà cũng từ chối hẳn những lời mời gọi của khách, đôi lúc bà tự hỏi không biết tại sao lại làm thế. Thời gian bà ở cạnh ông Từ càng lúc càng nhiều, cả hai bên cạnh nhau lúc đầu chỉ trên danh nghĩa là hai người bạn, cùng cô đơn, cùng mất mác, nên nương tựa vào nhau. Nhưng dần dần, cái gọi là tình bạn giữa hai trái tim đồng cảm đó không còn nữa, nó đã chuyển sang một cung bậc tình cảm khác. 
- Em thích trời mưa không? – Ông Từ hỏi khi trời đang mưa lắc rắc. 
- Không, mưa buồn lắm! Đời của tụi mình chưa đủ buồn sao anh? 
Cả hai cùng nhìn ra ngoài trời, mưa mãnh liệt, nhìn mưa người ta hay hồi tưởng nhiều về quá khứ. Cho nên không dưng bà Hạnh lại thốt lên: “Em nhớ con em quá!” Ông Từ hỏi, em có bao giờ tìm lại con chưa? Bà Hạnh lắc đầu, có tìm cũng vô ích, nó ở tận trời Tây, chắc giờ này đang sung sướng cùng ba mẹ nuôi của nó. Rồi bà khóc, ông Từ nắn nhẹ bàn tay bà, đề nghị: “Hay là em lấy anh đi…” Bà im lặng, ông tiếp: “Con của anh rồi cũng sẽ là con của em.” Những ngón tay bà lúc này siết chặt bàn tay ông, bà biết rằng đã đến lúc mình phải dừng chân, đã đến lúc mình cần một nơi để mà nương tựa. Lăn lộn suốt mấy năm qua trên biết bao chiếc giường nệm của biết bao khách sạn với biết bao gã đàn ông, cuối cùng được gì, còn lại những gì? 
Nhưng bà Hạnh vẫn cứ quay quắt lo, ai dám yêu và cưới một người đàn bà khi một ngày nào đó thức dậy phát hiện ra người nằm cạnh mình đã từng là một con điếm nổi danh một thời? Một lần bà hỏi: 
- Anh hiểu về em nhiều không? 
Ông Từ hỏi lại: 
- Em còn nhiều bí mật lắm sao? 
Bà Hạnh nhìn gương mặt tò mò đang nhíu mày thắc mắc của ông Từ, bà nghĩ lát nữa đây thế nào cái gương mặt này cũng thõng xúông, nghệch ra thất vọng não nề khi bà bật mí một sự thật xấu xa, rằng bà chỉ là một gái gọi hạng sang, chứ không phải một người đàn bà thất bại trong hôn nhân như đã từng tâm sự với ông từ lần gặp gỡ đầu tiên. 
- Nếu biết em là đĩ, anh có yêu em không? 
Ông Từ nhìn bà trân trối, không nói một lời. 
Bà Hạnh nhếch môi, trong lòng đã chuẩn bị sẵn sàng cho một tràng cười chua xót. Ông Từ nắm tay bà, vẻ mặt ảo nảo: 
- Em nói ra điều này làm chi? Chẳng thà… 
Chẳng thà em đừng nói, chẳng thà em cứ giấu giếm để trong lòng anh cứ nghĩ rằng em là một người-đàn-bà-bình-thường như bao người đàn bà bình thường khác, để anh yêu em, cưới em như yêu một người đàn bà, như cưới một người đàn bà chứ không phải là yêu và cưới một con đĩ, có đúng không?
Sau ngày hôm đó, bà Hạnh không gặp ông Từ nữa, bà cũng không nghe điện thoại hay trả lời tin nhắn của ông. Ngựa quen đường cũ, bà lại trở về quán bar dìm mình trong bia rượu… 
Bà không trách ông Từ, nếu đổi ngược lại là bà, thì bà cũng sẽ như thế mà thôi. Bản thân bà còn tự cảm thấy ghê tởm chính mình thì huống hồ chi là người khác. Bà nghĩ số kiếp mình chắc không thể nào có được một gia đình hạnh phúc, một thời thác loạn lừa tình, lừa tiền, cướp mất hạnh phúc của người ta, đã quá đủ rồi, còn có tư cách gì mà đòi hỏi ông Trời ban cho hạnh phúc?! 
Bà lại ngã vào biết bao vòng tay đàn ông khác. Nhưng ngững người đàn ông lịch lãm với địa vị và danh phận cao trong xã hội đó chẳng thể khiến bà được ủi an. Bên cạnh họ, bà chỉ thấy lợn cợn những ô uế, đục ngầu những nhầy nhụa. Bởi, bà chẳng còn phân biệt được ai là ai một khi những đàn ông đó trút bỏ y phục. Họ hòan tòan giống nhau khi đã trở nên trần trụi. Bà nhận ra chỉ có ông Từ là chốn bình an cho bà náu mình, ông khác xa những đàn ông khác, ánh mắt ông không hề dán chặt vào ngực của bà mỗi khi gặp mặt, bàn tay ông cũng chưa từng phiêu du vào từng ngõ sâu xác thịt của bà dù chỉ một lần. 
*** 
Một dêm mưa, sau khi rời khỏi quán bar và trở về xiêu vẹo trong men rượu. Bà Hạnh trông thấy ông Từ đứng mòn mỏi dưới ánh đèn đường ngang lối cầu thang dẫn lên căn hộ để chờ đợi. Bà vội vã quay đi, hấp tấp vẫy tay một chiếc taxi với ý định chạy trốn ông Từ. Nhưng ông Từ đã nhanh hơn, ông giữ chặt bà trong vòng tay mình, dìu bà lên căn hộ nhỏ. 
Trong ánh đèn neon bật sáng, bà Hạnh thấy ông Từ tái nhợt, rũ rượi. Bà thương cảm muốn ôm chặt ông nhưng vì chút lòng tự trọng còn sót lại, đôi tay bà cứ buông lơi, để mặc ông Từ rầu rĩ trong từng hơi thở dài… 
Bà Hạnh cố tỏ ra lạnh lùng: 
- Anh tới đây có việc gì không? 
Ông Từ nắn nhẹ bàn tay bà, nhưng bà nhanh chóng rút lại, thu vào mình. Ông Từ gục đầu buồn bã: 
- Anh… Anh nhớ em! 
Bà Hạnh cười lớn, tràng cuời như một lưỡi dao dài sắc béng cứa nát hai người, có lẽ vì đau mà mắt cả hai đỏ hoe. Bà Hạnh phanh áo, để lộ bộ ngực ra, hất mặt nhìn ông Từ khiêu khích: 
- Đừng tưởng con điếm này già rồi mà ngã giá bèo. Tôi không tính rẻ đâu. 
Ông Từ vội kéo áo bà Hạnh trở lại, rồi tiện tay ông ôm siết bà. Hơi ấm của ông làm dịu đi những nỗi đau. Bàn tay ông xoa nhẹ lên mái tóc rối, vỗ về. Bà Hạnh nức nở. Ông Từ áp mặt mình vao mái đầu bà, lặng yên… 
Đêm đó, hai người ở bên nhau. Ngoài trời mưa lại rỉ rả, tiếng mưa một bên tai, tiếng ông Từ đều đều một bên tai: 
- Anh muốn tiết lộ với em một bí mật! 
Bà Hạnh đặt một ngón tay lên môi ông Từ, ngăn lại: 
- Anh đừng nói! Em linh cảm những bí mật của chúng ta chỉ làm tổn thương nhau. – Bà tiếp – Em đến với anh chẳng phải vì quá khứ của anh, cũng chẳng phải vì một bí mật nào của anh cả. Em chỉ yêu con người mà hiện tại em trông thấy, còn những việc ẩn khuất hoặc đã qua, em không quan tâm. 
Ông Từ gỡ nhẹ tay bà Hạnh khỏi môi mình rồi đặt nụ hôn lên đó. Ông mỉm cười: 
- Bí mật này không kinh khủng lắm đâu. Anh nghĩ nó sẽ khiến em hạnh phúc! 
Bà Hạnh nhổm dậy, nhìn ông Từ đầy thắc mắc. 
Giọng ông Từ lại đều đều: 
- Cả một đời người, ai cũng có lúc phạm sai lầm. Có những lỗi lầm người ta không thể chuộc lại được; nhưng cũng có khi ông Trời thương xót, cho họ có cơ hội đền bù. Em biết không? Thực ra anh gặp em lần về nước này không phải do tình cờ, mà đã có kế hoạch từ trước. Con trai anh đã trải qua nỗi đau mất mẹ, và anh muốn bù đắp cho nó bằng cách tìm cho ra người mẹ ruột. 
Bà Hạnh nghe đến đây, cả gương mặt căng ra sững sờ. 
Ông Từ âu yếm nhìn bà Hạnh: 
- Anh chính là người đã nhận nuôi con trai em cách đây hai mươi năm! 
Bà Hạnh kinh ngạc, hai mắt bà trố ra, nhịp tim đập loạn xạ. Bàn tay bà run run nắm chặt tay ông Từ. Và khi ông Từ nhìn bà trìu mến, bà lại bắt gặp ánh mắt của người đàn ông năm xưa, một ánh mắt thân quen, đượm buồn, nhân hậu. Bà đã từng nhận ra nỗi cảm thông, thương xót từ đôi mắt đó cách đây hai mươi năm, khi ông Từ nhìn bà trao đứa con trai nhỏ. 
Bà Hạnh ôm gương mặt ông Từ trong đôi bàn tay mình, gục đầu vào trán ông mà khóc. 
*** 
Một buổi sáng tháng Mười, ông Từ mời bà Hạnh về nhà trên danh nghĩa một người bạn xa lâu ngày không gặp, cốt yếu là để bà gặp mặt đứa con trai. Khi bà Hạnh vừa trông thấy nó bước xuống từ cầu thang, bà ngất ngay tại chỗ. Ông Từ và đứa con trai không biết chuyện gì đang xảy ra, vội đưa bà vào bệnh viện… 


Chiều hôm đó, mọi người không thấy bà đâu nữa. Giường bệnh của bà trống hoác, chai nước biển đã cạn từ lâu. Người ta cho rằng bà trốn viện. Ông Từ lo lắng kiếm tìm, những cuộc điện thoại nối tiếp nhau réo rắt, những dòng tin nhắn liên tục đổ vào máy điện thoại của bà nhưng vẫn không nhận được phản hồi… 


Trời tối mịt, ngoài phố đã lên đèn. Chiếc điện thoại oằn mình reo lên báo một dòng tin nhắn cuối cùng rồi hết pin: “Em ơi, chẳng phải mình đang hạnh phúc lắm sao?” 
Bà Hạnh đọc tin rồi cười ứa nước mắt. Đôi cánh tay to khỏe như gọng kiềm của đứa con trai lại ám ảnh trong bà khiến vai bà run lên nức nở. Hạnh phúc nỗi gì?! Nếu lỡ một mai, thằng con trai vô tình thấy những vết răng đã thành sẹo trên thân thể mẹ kế của nó, nhớ ra người đàn bà đó đã từng loã thể oằn oại cùng nó trong phòng khách sạn như một con đỉ với khách mua dâm thì liệu có hạnh phúc nữa không? 
Và nếu lỡ một mai, trong một trò đùa ác nghiệt nào đó của số phận, nó nhận ra rằng mẹ kế của nó, con đỉ của nó, cũng chính là mẹ ruột thì… Trời ơi, tội tình gì hả, con ơi?! 


Bà ngồi thu lu trong căn phòng tối, biết ông Từ đang đứng ngoài cổng mỏi mòn chờ. 


Hai mắt bà đã sưng vù, tóc tai rũ rượi, bên cạnh là chai rượu tây đã gần cạn, bà cứ ngồi hàng giờ đồng hồ để gặm nhắm nỗi đau. Nỗi đau này quá lớn, như nặng trĩu tấm thân bà, khiến lưng bà còm xuống lộ rõ nét già nua. Theo thói quen, bà vô thức ngồi thẳng lưng, ưỡn ngực trở lại, cái thói quen này có từ lúc bà mang danh Candy Hạnh đến nay; rồi bà lại cười một mình. “Đồ đỉ già, mày ngồi làm dáng để làm chi? Căn phòng này chỉ có mình mày, có còn ai để mắt xem mông mày to bao nhiêu, ngực mày nở bao nhiêu đâu. Mày làm đỉ, đến con trai ruột cũng không chừa - Bà cười nức nở - Trò đời là vậy sao? Tao nên cảm ơn mày hay nguyền rủa mày đây? Cảm ơn mày vì đã để con trai tao sinh ra là một thằng đàn ông bất lực, để mẹ con tao không mang tội loạn luân, hay nguyền rủa mày vì mày cho tao gặp lại con trong cảnh trớ trêu nhục nhã, mày bắt buộc tao phải một lần nữa bỏ rơi máu thịt của mình, Trời ơi…” 
Cũng may đứa con trai không nhớ, có lẽ đêm đó trong cơn say tuý luý, nó chỉ biết người đàn bà trước mắt nó là một con đỉ, là vật thí nghiệm cho nó mặc sức dày vò, cắn xé đến tả tơi để thử bản lĩnh đàn ông, nhưng cúôi cùng nó vẫn là nó, thất bại, bất lực. 
Bỗng dưng, mấy vết sẹo trên thân thể bà nhói đau dữ dội! Bà thảng thốt nhớ lại lời ông Từ nói với bà đêm nào, có những lỗi lầm mà người ta không cách gì chuộc lại được. Bà đứng dậy, từng bước chân mỏi mòn kiệt quệ lê lết về phía ban công như kẻ mộng du… 
…từng bước… 
…từng bước… 
…ra khoảng không chênh vênh… 

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2015

Cuộc sống - 07.01.2015

Cuộc sống
***
Cách đây mấy hôm, gần nhà trọ tôi có một đám tang. Cuộc sống xô bồ, đèn nhà ai nhà nấy sáng. Người xung quanh vội vã đi về trong những bận rộn của riêng mình, chỉ có thể một bên chậc lưỡi cảm thương, "thế sự vô thường, mới hôm qua còn yên tĩnh, hôm nay đã thấy kèn nhà ai kéo tang, người nhà ai than khóc", rồi khẽ niệm một câu giã biệt cho người đã chết, dù, không biết người đó là ai.

Thế rồi thôi.
Hôm qua, tình cờ, tôi đi ngang qua đoạn đường có đám tang ấy. Nhìn thấy ngôi nhà quen, trước đây đã từng đi qua, treo đầy băng lụa trắng. Chợt nghe tiếng khóc não nề, "Con ơi, con còn trẻ như thế, con còn trẻ như thế..." Câu khóc khiến tôi giật mình. Mạn phép nhìn vào bàn thờ trước sảnh nhà, liền ngẩn ra bần thần. Trên bàn thờ là bức ảnh cậu con trai trẻ của nhà ấy, gương mặt thanh ưu, phía dưới, mẹ nó bà nó đầu đeo băng trắng áo xô lấm bùn nằm dài ra sàn nhà mà khóc. Rất thê lương.
Đó là cậu trai trẻ mà vài hôm trước tôi vẫn còn chạm mặt, và, còn khỏe mạnh.

***
Nhà ấy có một quán nước lề đường. Tôi vẫn thường uống trà đá khi chạy bộ buổi đêm ở công viêc. Không thân không quen, nhưng ít ra cũng gọi là biết mặt. Cậu trai trẻ ấy không có bố, tôi nghĩ thế, vì chưa từng thấy đàn ông ở cái nhà ấy bao giờ. Mỗi chiều, bà ngoại, bà mẹ, và cậu trai trẻ, lại lích kích dọn hàng bày biện các thuốc lá thuốc lào kẹo lên cái bàn nước dọn hàng.
 Nhớ có khi đêm mùa đông, đi chạy xong ngồi nhâm nhi chén nước. Bà chủ quán ngồi một mình cũng châm một điếu thuốc rít một hơi và bắt chuyện:
Chuyện của bà đại khái là chửi bọn công an, dân quân đi tịch thu đồ của nhà bà, hoàn cảnh mấy em cave đứng vẫy khách lâu lâu ghé quán, chuyện ngày xưa bà đi cũng có công việc ổn định rồi chồng bà say rượu chết sớm để bà một mình nuôi con.
Nhắc đến con, bà thở dài:  Bảo rằng, hôm nay dọn hàng, con trai cô vấp ngã, vỡ mất mấy chai nước gần trăm bạc rồi bà nói : đấy mày xem, hoàn cảnh cô thế này, cũng không dám ốm đau nói dại nếu sau này cô chết, lấy ai lo cho thằng con cô. Khổ thân cái thằng nó lại khù khờ ngây dại. Không có cô, làm sao nó trong cái xã hội này."

Tôi đắm chìm trong những suy nghĩ cùng làn khói thuốc trong không gian lạnh giá tù mù của quán. Cười gượng động viên một câu : sống chết có số, bà cứ lo bán thêm loại hàng cho nó có thêm vài đồng dư dả ấy rồi tôi trả tiền rồi đứng lên.
Trong đầu vẫn loanh quanh câu nói, "nếu lỡ mai cô chết, biết lấy ai lo cho thằng con cô."
Bẵng cho đến hôm kia, thật trớ trêu, người con trai ấy đã ra đi trước mẹ mình.
***
Đám tang nhà ấy đã dọn. Lúc đi ngang qua không còn nghe thấy tiếng kèn trống thê lương nữa. Dẫu vậy, không khí âm u buồn bã vẫn còn.
Tôi đứng trước cửa tiệm tạp hóa quen, trong lúc chờ lấy đồ, bèn nghe bà chủ tiệm kể lể.
Này, cháu có biết đám tang của thằng nhỏ... nhà.... mới đây không?
Vâng ạ. Thật là khó ngờ.
Ừ đấy. Mà  thằng nhỏ bình thường ngoan hiền lắm, hay giúp mẹ nó lắm. Mấy người quen trong xóm đi đưa đám rất đông. Tội nghiệp, ai cũng thương. Thằng nhỏ chết oan ức.
Tôi ngờ ngợ, "tại sao thế?"
Cô chủ quán vừa gói bọc đồ, thối lại tiền cho tôi, vừa thở dài mà rằng. "À thì, mẹ nó thiếu tiền, đi vay người ta. Bọn chủ nợ nó sai côn đồ đến lấy. Mẹ nó không có nhà. Chẳng biết làm sao, bọn kia lại đâm thằng nhỏ. Thằng nhỏ bị đâm, chảy máu, vẫn cố chạy, ra đến được chỗ công an phường, thấy mẹ nó ở đó. Rồi cứ thế mà ngã vào lòng mẹ. Công an đưa đến bệnh viện, nhưng mất nhiều máu quá nên phải chết. Trên tay mẹ nó. Hôm đó nó có chạy ngang qua chỗ cô này. Thật tội nghiệp."
"Tại sao lại đâm? Bọn đâm không bị bắt sao?"
"Bắt chứ. Bắt ngay tại chỗ. Nhưng mà có làm được gì. Tội nghiệp thằng nhỏ chết oan."
Nói rồi, cô chủ tiệm lại thở dài, tiếp tục lấy đồ cho khách khác, miệng vẫn chậc chậc, tội nghiệp, tội nghiệp.
Cậu trai trẻ kia, là chết oan sao?
***
Đâu đó trong một bữa tiệc ăn mừng Giáng sinh ở giữa phố, Có vị đại gia nọ, uống say chếnh choáng, mới ôm vai anh khách hàng trẻ mà lè nhè. Này, theo em anh là thằng chuẩn hay không?
Không nhân được câu trả lời, đại gia liền rút ví ra ngoắc một em PG, đặt một tờ năm trăm nghìn lên bàn, bảo em chỉ cần nói anh tốt,  chỗ này cho em.
Không cần nói cũng biết,  tờ 500k sau đó đã được vị đại gia tận tay nhét sâu vào túi quần cô gái..
***
. Chợt muốn thốt lên một câu, xã hội phù phiếm.



Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

Cổ tích

Chuyện như thơ ta được nghe trong gió.
Có chàng trai yêu một nàng thiếu nữ
Chàng ra đi nơi chinh chiến điêu tàn
Giữ ngàn thương trong áo lính xa trường
Chuyện tình yêu hay là cổ tích
Cả một đời trong vắt mắt tình nhân

Mời đấy

18.12.14

Em có về Hồ Tây mùa không nắng ?
Nhớ mang theo sắc hồng ấm ngày đông.
Em nhớ để ....khăn tung bay tìm gió
Thổi heo may nơi quán nhỏ bên hè.

Em về nhé nhưng khe khẽ bước chân.
Nghe cô liêu nao nao nơi khung cửa
Đợi bình mình, thao thức cả đêm dài.

Hà Nội đông mộng mơ như thiếu nữ
Buông nắng phai, thì thầm nơi phố nhỏ
Cho vấn vương níu bước khách tang bồng.

Rồi
Tay lẻ loi ngu ngơ chờ ai nắm.....còn chơi vơi như khói thuốc chiều phai

Thứ Ba, 16 tháng 12, 2014

Tôi đã yêu em cô gái chốn thị phi - ST-

Kỹ thuật xoa bóp của em cũng khá so với những cô gái tôi từng được phục vụ. Ngay cả khả năng vuốt ve đàn ông của em cũng làm tôi rất kích thích. Tôi chưa từng khen cô gái massage nào nhưng đã phải thốt lên: “Em đẹp quá”.
Lâu lắm rồi tôi mới lại có cái cảm giác nhẹ nhàng trong tâm hồn như thời chập chững mới biết yêu. Trớ trêu thay, cảm giác này, hoàn cảnh này, giữa 2 con người này có lẽ mọi thứ dường như là giả dối. Tôi cũng mong rằng đó thực sự là điều giả dối. Tôi không quá trẻ cũng không quá già, ở cái tuổi 30 con người ta vẫn còn có thể yêu, yêu thật nhiều và yêu thật nồng cháy. Đối với tôi chuyện đó là không thể. Tôi từng có 3 mối tình sâu đậm, một mối tình học trò trong sáng, một mối tình ngây ngô khờ dại chứa đầy nước mắt và một mối tình yêu bằng lý trí.
Cảm giác yêu say đắm, đam mê trong tôi dường như đã tắt với hai mối tình đầu. Đến với người con gái thứ 3, tôi nguyện làm hết tất cả những gì có thể cho cô ấy. Sau 6 năm yêu nhau, tôi chăm sóc, quan tâm, cô ấy đã đáp trả cho tôi bằng một tấm chân tình. Đám cưới diễn ra với sự mong đợi của mọi người.
Rồi chúng tôi có một thằng con trai bụ bẫm. Trong hơn 6 năm yêu nhau và hơn 2 năm sau cưới, vợ chồng tôi chưa bao giờ to tiếng. Tôi luôn làm tròn nghĩa vụ làm chồng, làm cha, làm con rể. Vợ yêu tôi nhiều lắm, tôi cảm nhận được điều đó, chỉ có điều vợ không biết tình yêu tôi dành cho cô ấy chỉ là lý trí. Tôi đã chán nản với cái gọi là tình yêu, đến với vợ vì muốn làm tròn nghĩa vụ của một con người đó là lớn lên, lập gia đình, xây dựng sự nghiệp, sinh con đẻ cái.
Khi yêu nhau tôi chẳng nghĩ đến chuyện chia tay vì không có tình cảm, đi làm xa 2 năm cũng chẳng màng đến các cô gái xung quanh. Yêu nhau 6 năm tôi chưa bao giờ chung chăn gối với cô ấy. Đám cưới xong tôi và vợ mới quan hệ với nhau nhưng cảm giác rất trống rỗng, đa phần làm cho xong việc rồi thôi. Bây giờ có con rồi tôi càng thấy nhạt nhẽo mặc dù cũng có nhu cầu về tình dục. Thực sự tôi chán nản với cái gọi là tình yêu. Tình yêu của tôi bây giờ đơn giản chỉ là chăm lo thật tốt cho gia đình nhỏ của mình, đứa con là quý giá nhất.
Ở đời ai biết được chữ ngờ. Tôi thỉnh thoảng vẫn đi xông hơi massage, không phải vì nhu cầu sinh lý, chỉ đơn giản làm mới cơ thể mình thôi. Tôi chẳng bao giờ quan tâm các cô gái trong đó, dù họ đẹp đến đâu đi nữa cũng chẳng bao giờ tôi chú ý đến, bởi trong lòng đã nguội lạnh rồi.
Hôm nay gặp em, người con gái 24 tuổi, chúng tôi nói chuyện với nhau, lúc đầu chỉ là những câu chuyện phiếm qua loa như thường ngày. Em nói đã làm ở đó được hơn 3 năm, trong đầu tôi thoáng nghĩ, như vậy tôi là người đàn ông thứ mấy ngàn mà em từng tiếp sao? Chợt cái điều hòa phà hơi lạnh vào lưng, tôi có cảm giác nó như xuyên vào da thịt và làm lạnh buốt tâm hồn. Tôi tặc lưỡi nghĩ, thôi nằm thư giãn một chút cho xong rồi về.
Rồi những câu chuyện phiếm tiếp diễn. Tôi lạnh lùng đến mức từ lúc em bước vào phòng đến lúc này cũng chẳng thèm muốn nhìn mặt em. Sắc đẹp với tôi có lẽ như vô nghĩa chăng? Kỹ thuật xoa bóp của em cũng khá so với những cô gái tôi từng được phục vụ. Ngay cả khả năng vuốt ve đàn ông của em cũng làm tôi rất kích thích. Đến lúc này khi tôi quay lại mới nhìn thấy mặt em, cảm giác nhè nhàng thoáng qua, trông em xinh quá. Chưa bao giờ tôi lại khen một cô gái massage câu nào.
“Em dễ thương quá” tôi buột miệng nói câu đó khi nhìn vào mắt em, đôi mắt thật buồn. Chúng tôi nhìn vào mắt nhau rất lâu, những điều trái ngược nhau cứ vang trong đầu tôi: “Cô ấy cũng chỉ làm massage thôi”, “Có thể vì hoàn cảnh gia đình nên mới làm nghề này”, “Mình đến đây để làm mới bản thân chứ không phải hám gái”, “Cô ấy điêu luyện như vậy biết đâu đã qua tay bao nhiều người rồi”, trong khoảnh khắc đó rất nhiều điều trong đầu tôi hiện ra. Thực sự là vậy, nhưng đâu thể đánh giá con người qua vẻ bề ngoài. Một diễn viên hay cô ca sĩ xinh đẹp trên màn ảnh biết đâu sống đê hèn giả dối ngoài đời, còn những con người xấu xí biết đâu ngày ngày họ đi quét rác làm sạch cho xã hội.
Đôi mắt em như hâm nóng trái tim tôi, cảm giác nhẹ nhàng trìu mến của thời mới biết yêu bỗng dưng sống lại. Em thật dễ thương, nhưng em quá sành vì nghề này. Tôi không ưa mấy cô gái đẹp vì họ thường hay chảnh với đời, với em tôi lại có cảm giác gần gũi lắm. Nhìn mái tóc em tôi biết không đi tiệm tóc nhiều, không mượt mà như các cô gái khác nhưng mái tóc đó mang hình bóng của những cô gái ngây thơ, trong trắng ngày xưa trong tâm trí tôi.
Tôi yêu lắm những mái tóc dài ngày xưa nhẹ nhàng bay trong gió cùng tung bay với tà áo dài trắng tha thướt. Bàn tay em mềm mại nhẹ nhàng, được cắt tỉa gọn gàng nhưng không có sơn móng tay, tôi thích nhìn những đôi bàn tay ấy. Khuôn mặt em trang điểm đơn giản vừa đủ chứ không lòe loẹt như các cô gái khác.
Những câu chuyện phiếm khiến tôi cảm nhận em là một người mạnh mẽ trong cuộc sống. Em cũng khao khát có được một tình yêu nhưng đang bế tắc vì hoàn cảnh hiện tại. Em không màng đến dáng vẻ bề ngoài của những gã trai đẹp. Em cũng có lòng tự trọng của riêng mình, cần sự chia sẻ giữa con người với nhau. Em chỉ lao động bằng đôi bàn tay của mình chứ không phải hạng gái nằm ngửa kiếm tiền. Chỉ vì xã hội biến chất nên nghề của em cũng phải biến chất mới tồn tại được.
Đến lúc này tôi mới cảm nhận được những cảm giác đã chết trong lòng từ lâu. Có thể là nó chỉ thoáng qua rồi mất đi nhưng sao trên đường về cứ nghĩ đến em. Trong căn phòng đó, tôi không có cảm giác hưng phấn về xác thịt, chỉ là lưu luyến mà thôi. Tôi thấy tiếc quá, tiếc cho em lạc chân vào đó. Có thể em không buôn da bán thịt nhưng những người đàn ông được em phục vụ gần như chỉ vì những thú vui nhục dục. Có thể em xem họ như khách hàng, phục vụ để kiếm tiền, em cần lắm một tình yêu như những người con gái khác. Hoặc có thể em đã lên giường với biết bao nhiêu người, cảm giác của tôi dành cho em là sự tiếc nuối.
Sống trong môi trường đó em khó mà kiếm được tấm chân tình, đàn ông đến đó đa phần vì nhục dục, họ thích các cô gái xinh đẹp phục vụ vì họ trả tiền chứ có ai đi vào đó kiếm người yêu. Cho dù có người cảm mến em như tôi thì cũng tặc lưỡi bỏ chạy chứ có người nào đi quen một cô gái như vậy. Cuộc đời thật trớ trêu, nghèo thì phải hèn. Ai mà không muốn mình sinh ra trong gia đình giàu có, được sung sướng hạnh phúc, có một tình yêu chân thành. Nhưng đời đâu cho phép chúng ta chọn lựa.
Tôi tiếc cho em, cũng tiếc cho tôi, tiếc vì chỉ là một người qua đường, không giúp gì được cho em thoát ra khỏi đó, tiếc vì tôi đã có gia đình êm ấm và không bao giờ phá tan gia đình mình. Tôi tiếc vì cuộc đời này bạc bẽo với những con người như em, tiếc vì tuổi xuân của em đang bị những người đàn ông bào mòn. Nếu có thể, mong em sớm ra khỏi con đường đó và tìm cho mình một tình yêu chân thành. Tôi thỉnh thoảng sẽ đến đó như trước đây để được gặp em, nhưng chỉ muốn tìm cái cảm giác của ngày xưa thôi.
Tôi không muốn đi vào cuộc đời em vì biết mình không thể mang hạnh phúc đến cho em. Tôi và em sẽ chẳng đi đến đâu cả nhưng mong em cứ mang đến cho tôi cái cảm giác đó, dù là giả dối hay chân thành đi chăng nữa tôi cũng cam lòng. Tôi sẽ là một người bạn đi bên đời em, sẽ cố gắng kéo em ra khỏi vũng lầy đó vì đã yêu em.
Có thể các bạn nghĩ tôi điên khi nói yêu một cô gái như vậy khi chỉ mới gặp lần đầu, nhưng mỗi người có suy nghĩ khác nhau. Tôi không cần thể xác mà cần tâm hồn, cần cái tôi đã mất, cần cảm giác lưu luyến của ngày xưa, cần sống dậy trong tôi những cảm xúc đã mất. Tôi nhớ đến người xưa, yêu cái ngày xưa và bây giờ em đã mang lại cho tôi những cảm xúc đó.
Nguyễn


Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

ngắn

Trời lạnh thế này làm nó nhớ ….nhớ những ngày xưa dài lê thê, nhớ cố nhân mỗi đứa một nơi, nhớ ra là nó đang vẩn vơ một mình  

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Gửi cho ....

Ngày 10 /12/2014

Trời trở lạnh rồi ! Thời tiết run run se lại quyện với làn khói thuốc quả thực thật đặc biệt. Rồi gió to lắm, vỉa hè bên đường có mấy người lom khom cố che đống lửa vừa mới nhóm lên. Chả liên quan, Hắn nghĩ, rít thêm một hơi thuốc dài rồi bước vô xe. Mọi thứ giường như là một cuốn băng quay lại, mùa hè rồi mùa đông rồi thu rồi xuân. Con bé ngồi cùng phòng hay nói hắn là khó gần, không hòa đồng. Hắn cũng đã từng nghĩ là vậy – vô cảm, nhưng “ vô cảm “ theo kiểu  bên trong con người này, tâm hồn đã trống rỗng thì những thay đổi tác động bên ngoài rất khó lấp đầy và đương nhiên càng không thể nặn ra một nụ cười hay ánh mắt vui tươi trên khuôn mặt ấy.

Suy nghĩ miên man, bỗng hắn phải phanh gấp một cái vì có người vượt ẩu phía trước. Đường xá bây giờ đông thế, có lẽ giáp Tết ai cũng đổ ra đường mong kiếm được ít tiền cho gia đình ăn Tết. Hạnh phúc đấy, hắn cười mỉm khi nghĩ về những người đang phong phanh phi ra từ chợ, trên xe chất đầy hàng. Hạnh phúc vì họ có mục đích để lăn lộn bon chen trong cuộc sống này cho bản thân, cho gia đình. Hắn cũng vậy tuy rằng  gia đình hắn chỉ bé nhỏ như chính thằng con trai hai tuổi rưỡi vừa chia tay vài phút trước.
Có hai người, một thằng đàn ông lớn và một thằng bé trong nhà, hắn cố gắng che đi những thiếu thốn để thằng bé thấy vui. Giáng sinh sắp đến rồi, hắn tự cười một mình. Có lẽ gần 15 năm lang thang Đông Tây làm hắn chả hứng thú gì đến cái ngày “ không liên quan “ này cả. Nhớ những ngày xưa hắn lọ mọ lội tuyết đi làm thêm và khi qua những ô cửa sổ ngập tràn tiếng cười lời chúc cho đêm Giáng Sinh an lành Hắn cố thuyết phục lòng mình “ không liên quan” vì đây không phải đất nước mình, văn hóa của mình và chỉ có những dịp Tết để người Việt Nam quay quần bên gia đình. Thế rồi thời gian, cơm áo gạo tiền cứ kéo con người ta rời xa khỏi mơ mộng, hắn dần dần ít quan tâm đến những dịp đặc biệt nói chung, được nghỉ ư, lại nhậu, lại cuộn mình lại nghe nhạc trong cái thế giới bừa bộn nhưng an toàn của Hắn. Vậy mà hôm qua Hắn lại kể cho con về sự tích ông già Noel khi thằng bé đang líu l gác đầu trên vai hắn. Rồi còn viết thư cho Ông Già Noel hộ con trai và lên kế hoạch thuê người đến tặng quà để con nó hạnh phúc. Chắc thằng bé sẽ reo lên rồi chạy lạch bạch với cái mông to khắp nhà vì được tặng quà như câu chuyện bố kể mặc dù Ông không chui qua đường ống khói. Cuộc sống như vậy cũng tạm ổn chỉ là không biết sau này khi thằng bé lớn lên, nó có biết được bố nó đã cố gắng rất nhiều để làm cuộc sống của nó được đầy đủ nhất một cách có thể. Có lẽ vì vậy mà đôi khi bố phải về rất muộn khi con đã ôm gối lợn ngủ say, đôi khi bố phải lạnh lùng không quan tâm dỗ con khi đi khám bác sỹ vì trong đầu còn đang phải lo toan công việc…..có rất nhiều “ đôi khi “ nữa nhưng chắc chắn Hắn sẽ làm tất cả để lo cho con đến khi trở thành một người mà con mong muốn


Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Chuyện của Nấm - ST-

" Tối anh rảnh không? Em muốn gặp anh"
Nó nhắn tin như bắt buộc anh phải đến gặp nó.
Đang lang thang trong shop quần áo,không biết rằng anh bạn thân đang nôn nóng gọi cho nó những cuộc điện thoại dài. Hôm nay hình như có cuộc gặp mặt đồng nghiệp.
18h30, xúng xính váy áo như ai, bước lên con li bét tỳ của anh bạn mà vẫn văng vẳng bên tai lời cằn nhằn( hnay mình mặc đẹp cho ai chứ, hậm hực).
Hà nội về đêm đẹp hơn thât, hôm nay đẹp hơn nữa hay sao í.
Định bấm bụng không đi, gặp mặt đồng nghiệp mà chả có con gái đành xách mình đi cho gọi là.
Kể ra thì…
Anh bạn mình năn nỉ cũng có bài bản phết.
Thế là đi
Gặp anh ở đó,anh được cô bạn của bạn giới thiệu cho cô bạn cũng xinh xinh, ít nhất là ít tuổi hơn nó chứ chả bị gọi là gái già như mình-Ngẫm nghĩ sướng thật, mình đến đây mục đích chính chỉ có ăn.
Mà cũng chẳng để ý lắm, nó ngồi ăn tì tì bò khô hấp từ đầu tới cuối, thỉnh thoảng ngoảnh lên cười duyên chút( đến giờ vẫn ế cho nên đừng trách ai)
Buổi gặp mặt kết thúc bằng cuộc bàn luận rôm rả với trò đuổi hình bắt chứ trên mạng.
Nó không nghĩ anh thích nó từ hôm đó. Nó không để ý cho đến khi anh nói ra, rõ ràng từng từ một, nghe mà lùng bùng cả lỗ tai.
Nó cười.
 Tự nhiên bị kéo vào 1 mối quan hệ 3 người mà ở đó, anh thích nó, nó thích người khác. *_^
Đi café với anh 2 lần thì bị anh tỏ tình, giọng tưng tửng chả giống ai, cũng chả có ai như anh, nói ra quan điểm ngay từ đầu. Nó không từ chối cũng không tỏ thái độ gì cả
Tự nhiên nó muốn một quan hệ không rõ ràng.
Cái cách anh thích cũng lạ, không 1 tin nhắn hỏi han vào buổi ngày, buổi tối có khi anh chủ động gọi điện, nói những chuyện không đầu, không cuối. Cũng có lúc anh nhắn tin, những tin nhắn kéo dài, cũng với những chuyện không đầu không cuối.
Tuyệt nhiên, ban ngày, lắm lúc nó muốn có 1 tin nhắn thì …hãy nghĩ không với điều đó.
Rồi nó cũng đem cái thắc mắc đó hỏi anh.
“ Anh sợ em coi thường anh”
Chỉ có thế, đơn giản vì em đi làm, còn anh đang được nghĩ, anh ko muốn làm phiền em.
Rõ ràng và chi tiết.
Nó cũng chả muốn biết gì thêm
“ ĐI chơi đi” – ĐÓ là câu cửa miệng mỗi khi anh đi cùng nó, bất kể thời gian, địa điểm, không gian,..
Nó khó chịu, sau thành quen cũng như đơn giản theo cái cách anh giải thích:” vì anh muốn được gần em”.
Thế thôi.
Lâu dần, nó không còn khó chịu nữa
Nó cười
Cho qua chuyện.
Hôm chuẩn bị về quê.
Anh gọi chào tạm biệt nó, bảo nó có gì muốn nói với anh không?
Nó chúc anh về quê vui vẻ.
Quan điểm của anh, không bạn bè, không bạn thân, quen em vì chỉ muốn em làm bạn gái anh
2 tuần không liên lạc, tự nhiên nó thấy có gì đó không ổn. Nó bắt đầu thấy khó chịu trong người. Trước giờ cũng chưa ai đối xử với nó như thế, bị một người thích, cũng chính người đó bị làm cho lãng quên.

Hôm nay, cũng xúng xính trong chiếc váy lần đầu gặp mặt. Những bài nhạc Trịnh cất lên từng hồi, sự im lặng kéo dài nhiều hơn những câu chuyện đứt quãng.
Từng điếu thuốc được thay nhau đốt, bao nhiêu suy nghĩ của nó cũng tiêu tan.Nó muốn gặp anh sau từng ngày đó để biết cảm xúc nó đang nghĩ gì.
Nó không cho anh đưa về. CŨng chẳng còn cần thiết nữa.
Đêm Hà nội hôm nay đèn sáng rực mà nó như đi trong bóng tối.
Nó nhắn tin nói thật lòng những điều nó nghĩ.
Cảm ơn vì những gì đã qua . Anh trả lời , ngắn gọn nhưng đủ để nó hiểu.
Kết thúc cho 1 tâm trạng khá thoải mái.
Những ngày dài vẫn còn phía trước!
Hôm nay Hà nội lại nắng rực rỡ rồi

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

Mùa đông - Lạnh

Mùa đông đến, những cơn gió se lạnh, những đợt gió bấc thổi ném vào người mà thấy như ai lấy dao cắt da cắt thịt ta. Mọi người đều phải trang bị cho mình những chiếc áo thật ấm, những chiếc khăn thật dài, những đôi tất thật dày, những đôi giày thật đẹp, những chiếc mũ thật xinh để chống lại cái lạnh giá của mùa đông. Tất cả mọi người ai ai cũng sợ cái lạnh, cái lạnh được ví như con dao cắt da, cắt thịt, hoặc lạnh buốt đến tận xương.
Ơ miền Bắc Việt Nam khi nào nhiệt độ xuống dưới 10oc thì cảm thấy quá lạnh. Thông tin trên truyền thông đại chúng luôn nhắc nhở mọi người phải cảnh giác, phải giữ ấm cho người và vật nuôi, cây trồng, để chống trọi với cái lạnh. Nghe nói ở các vùng núi cao như Sapa, Mẫu Sơn của Lạng Sơn có khi nhiệt độ xuống 0oc, dưới 0oc nước bắt đầu đóng băng và có tuyết rơi. Đọc trên báo được biết nhiều nơi vì quá lạnh nên gia súc chết nhiều, thậm trí cả người cũng chết vì lạnh.

Cái lạnh chẳng trừ một ai. Cái lạnh nó đến với cả làng chứ chẳng riêng gì ai. Chẳng ai thích cái lạnh, cái rét làm gì cho khổ, nhưng cực chẳng đã, con người dù không muốn cũng phải chịu. Đi trong thành phố những ngày này, nếu quan sát kĩ, ta thấy những nghịch cảnh: người ngồi làm việc trong các văn phòng mặc ba, bốn tầng áo ấm mà vẫn thấy lạnh cóng, ở ngoài đường thấy mọi người đi xe môtô bịt kín, chỉ hở hai con mắt để quan sát đường đi, nhưng vẫn có những người nông dân phong phanh áo vải gánh những thúng rau, thúng hoa quả đi bán rong giữa lòng Thủ Đô, chạy te tát mỗi khi nhìn thấy công an đến. Rét như thế, nhưng về nhà quê thấy mọi người vẫn lội dưới ruộng nước cày cuốc, đắp bời, vơ cỏ. Nhìn thấy họ làm việc vất vả trong lạnh giá như vậy, tôi thấy sởn gai ốc. Có người ngủ trong phòng kín, có đầy đủ chăn bông gối đệm mà nhiều khi vẫn thấy lạnh, nhưng có biết bao nhiêu người trong các khu nhà ổ chuột, ở gầm cầu, nhà cửa của họ rất đơn sơ, tôi tự hỏi làm sao họ có thể qua được cái lạnh của mùa đông khắc nghiệt ở miền Bắc. Nhưng lạ thay, họ vẫn phải sống, họ vẫn phải tồn tại năm này qua năm khác, thế hệ này qua thế hệ khác, và cái rét thì vẫn thế, vẫn theo họ và con cháu họ suốt đời. Có nhiều người vô gia cư nằm ngủ cuộn tròn trong những manh chiếu rách, với mấy bộ quần áo rách quấn kín lấy người, không chăn, không màn, không gối, không đệm.

Khi về đến nhà nằm trong chăn bông gối đệm làm tôi suy nghĩ rất nhiều về số phận của những con người đó, tôi tự đặt câu hỏi, nhà cửa của họ đâu? Con cháu của họ đâu? Người thân của họ đâu? Mà sao họ phải nằm ở vỉa hè không tấm chăn, gió tự do đùa giỡn như vậy? Liệu họ có chịu nổi cái lạnh như vậy hay không? Liệu họ có thể sống qua được cái mùa đông giá lạnh đáng sợ như vậy không? Quả là cái lạnh ghê sợ của mùa đông.

Trong xã hội văn minh, hiện đại ngày nay còn có những cái lạnh, thiết nghĩ, còn đáng sợ hơn cái lạnh của mùa đông nhiều và rất nhiều lần. Cái lạnh của lòng người, cái vô cảm của con người, đó là khi ta nhìn thấy những người đau khổ mà không có chút động lòng; hoặc khi ta thờ ơ trước những bàn tay xương xẩu đang dơ lên xin ta chỉ một đồng tiền lẻ để sống qua ngày, khi ta lãnh đạm trước những người gặp cảnh khó khăn cần đến ta. Không gì lạnh hơn những con người "lương tháng thì có, lương tâm thì không", khi một bác sĩ để một người nghèo không có "phong bì" phải chết oan khi vào bệnh viện cấp cứu. Không có cái lạnh nào bằng cái lạnh của một cán bộ khi hạch sách người dân khi họ đến xin một chữ ký mà không có "phong bì". Không có cái lạnh nào bằng cái lạnh khi người khác chào hỏi mà ngoảnh mặt đi không trả lời, khi người với người nhìn nhau bằng ánh mắt lạnh lùng xa cách, nói với nhau những câu lạnh nhạt xỉa sói không lọt được vào tai, khinh bỉ nhau, nói xấu nhau, thấy ai hơn mình thì buồn, tìm cách trừ diệt, hạ bệ.

Cái lạnh lọt cả vào những nơi được coi là tốt nhất, ấm nhất của xã hội, nơi người "kĩ sư tâm hồn" thay vì nói sự thật, nói chân lý, thì lại gieo rắc những tư tưởng, những triết lý sai lầm, những điều đi ngược với chân lý, đi ngược với lương tâm con người.

Cái lạnh thâm nhập cả trong gia đình khi con cái lạnh nhạt với cha mẹ, để cha mẹ chịu đói, rét, để cha mẹ phải đi ăn xin, tục ngữ có câu: "lúc sống con chẳng cho ăn, đến khi thác xuống làm văn tế ruồi". Vợ chồng lạnh nhạt với nhau dẫn đến ly dị, bỏ con bơ vơ vất vưởng. Anh em lạnh nhạt với nhau, khinh bỉ nhau chỉ vì những chuyệt rất nhỏ dẫn đến chia rẽ nhau, cổ nhân có câu: "anh em thì thật là hiền, chỉ vì đồng tiền mà mất lòng nhau".

Mức sống của xã hội càng lên cao thì cái lạnh lòng người càng lộ rõ: có những người quý chó hơn người giúp việc, quý chó hơn đồng loại, quý chó hơn người trong nhà.

Không biết bao nhiêu con người đang chết dần chết mòn, chết dai dẳng, chết âm thầm không phải vì cái lạnh của mùa đông mà là cái lạnh của lòng người. Có người chết lạnh giữa mùa hè nóng bức, có người chết lạnh giữa chăn bông gối đệm, có người chết lạnh trong biệt thự, có người chết lạnh trong khách sạn, có người chết lạnh giữa những người thân. Có thể số người chết vì lạnh, cái lạnh của lòng người còn lớn hơn rất nhiều lần so với số người chết lạnh vì thời tiết.

Cái lạnh của thời tiết đã là rất đáng sợ với những người nghèo, những người sống vô gia cư, vô tài sản, với những người sống bằng nghề bới rác, những người làm ruộng, lội ngập sâu trong nước. Nhưng còn chưa đáng sợ bằng những cái lạnh do con người gây ra cho nhau, cái lạnh lòng người quả là đáng ghê sợ hơn gấp bội phần.

Jos. Hồng Ân

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014

Không biết tên - Sưu Tầm-

Một xã hội có tình người có lẽ là mong muốn của không chỉ những người bất hạnh như cô gái trong câu chuyện mà là của tất cả mọi người, ngay từ lúc này bạn và tôi, hãy cùng chung sức xây nên một xã hội như thế.

Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô. Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.
Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.
Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường…
Một câu chuyện có thật và đáng suy ngẫm về tình người
-“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình.
Người đàn ông sững sờ, nói:
-“Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?”
-“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?” Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười. Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ.
Ông từ chối xuống xe, và nói:
- “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.”
Cô lái xe nhăn mặt nói:
“Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”
Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói:
-“Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!
Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.
Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận:
-“Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!
Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe. Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.
Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút. Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô.
Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe:
-“Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”
Cô gái không nói gì và chiếc bus ngày càng lao nhanh hơn. Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung.
Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn”. Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng. Người đàn ông đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc!